Weblog
Saturday, 06 June 2009
-
Sexy New Vietnamese Cafes. Cà phê sex của người Việt tại M
Sexy New Vietnamese Cafes It's service with a smile, bikini and high heels. Garden Grove (myFOXla.com) - Some Vietnamese coffee houses in Orange County are brewing up something different. No, it's not a new tea or coffee blend. It's the waitresses... who wear a uniform consisting of little more than a bikini with high heels. Cafe Di Vang 2 in Garden Grove is one of a growing number of local Vietnamese coffee houses where the waitresses wear the revealing outfits. According to one waitress there who spoke with FOX 11's Al Naipo in his video report, the place is more like an "Asian Hooters for coffee." Hot beverages and smoothies... that's pretty much all they've got. There's no food, but the the waitresses will take time to sit and chat with the customers. "We talk to you," says one of the waitresses. "(We) ask you how your day going. Care for you as a friend, too." It's all about friendly service and making the customer feel at home... a place where they can watch tv, play cards or a board game, and just hang out. The servers tell us they're ok with wearing very little and also that they rarely get customers who want more than what's on the limited menu. "How they treat the customer is very respectful and nice," says owner, Dan Nguyen. "I don't have any problem at all." By the way, if you're wondering what prices are like at Cafe Di Vang 2, here are a couple of examples... the coffee's $4.50 and the smoothies are $6.00. Not a bad price to pay for the priceless service! More information: Cafe Di Vang 2 14221 Euclid Street Garden Grove CA Xem Video: Xem Video








Thursday, 04 June 2009
Wednesday, 13 May 2009
-
Chùm video tuyệt vời mến tặng các bạn

Xem
Mục Lục Blog BIÊNTHÙY (LTS)
Các Blog BIÊNTHÙY (LTS): Yahoo Plus , Opera, Xanga, Myspace, Perfspot, Tagged, Magix, Blogger, Wordpress, Friendster, Livejournal, Imeem, Vox, Mindsay, Ucoz (trên 16 t), Ymail Plus và Multiply
Xin bấm vào đây (rất thú vị):
Alice, Pan
Baby Loves banjo:
Những video vui và Video chiến tranh Việt Nam:
Mỗi ngày một ảnh nghệ thuật tuyệt vời
Mot ngay Mot anh
Truyện ngắn Lê Mai (đã bị thu hồi):
ChoNoCoDaoDuc
Tập Truyện ngắn Vũ Ngọc Tiến (đã bị thu hồi):
RongDa
Đảo là Tổ quốc:
BienGioiThangHai
VIẾT CHO CON TRAI VỪA CÓ BẰNG LÁI XE Ở MỸ (Blog DR. NIKONIAN)
Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.
Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.
Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.
Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!
Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!
Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?
Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!
Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…
Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.
Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.
Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?
Quê hương con đó!
Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.
Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.
Quê hương con đó!
Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.
Quê hương con đó!
Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.
Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!
Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.
Nhớ về, nghe con!
30.4.2009
TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN
(1982)
1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sai Gon như thủ đô của rác
Của xì ke,gái điếm, ,cao bồi
Của tình dục,ăn chơi
“Hiện sinh-buồn nôn-phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các,cũng đĩ điếm giang hồ
các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”
văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh ,ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn
là thiêu thân ủy mị,yếu hèn
các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương
mang tuổi trẻ Sai Gòn ra trước vành móng ngựa!!!
2.
Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý
Có anh thợ điện ra đi không về
Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống mỹ
Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
Tội nghiệp những người sài gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng
Áo chùng đen đẫm máu
Tội nghiệp những chiến trường văn chương,thi ca ,sách báo
những vị giáo sư trên bục giảng đường
ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi-của chúng ta.
có tiếng cười
và tiếng khóc
3-
Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát .hy sinh…
4-
Và khi ấy
Thì chính “các anh”
Những người nhân danh Hà Nội
Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời .
Chửi hả hê
Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt
Những bà mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm
để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”
Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân
Các anh
đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
đã bờm xờm râu tóc,cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi,casette .radio…
Bia ôm và gái
Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn & dại”
Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”
Các anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?
5-
Tội nghiệp em
Tội nghiệp anh
Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật
6-
Xin ngả nón chào các ngài
“Quan toà trong sạch”
Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thưở
để yên cho xương rồng,gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy ,ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào” thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Đỗ trung quân (1982)
(*) năm 1995-nhà xuất bản Trình Bày có ý định in bài thơ này với cái tên tác giả “Chung Do Kwan” trong phần” thơ dịch”.sự cân nhắc này là nhã ý của nhà Trình Bày khi biết tác giả thật sự vẫn còn đang sống ở VN.cũng từ đó cái tên Chung Do Kwan ra đời với tinh thần (ngỡ như) hài hước (”phiên âm” từ tên tác giả).nó không liên quan gì đến tay độc tài quân phiệt Chung do kwan trong thập niên 60-70.
Thursday, 04 September 2008
-
Simon Kutcher: SAIGON TODAY.Tên Miền (Domain Name) Con Ông Cháu Cha
-
Các bạn vào trang web Con Ông Cháu Cha (co.cc) https://www.co.cc/để đăng ký các domain name miễn phí dẫn thẳng đến các blog của mình như:
http://www.bienthuy.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360)
http://www.sonletay.co.cc/ (dẫn thằng đến Yahoo Plus)
http://bienthuy-lts.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360 Ymail)
http://bienthuyvietnam.co.cc/ (dẫn thẳng đến trang web đa năng Imeem)
Lê Loi street at night
A decent sunset during the wet season
The Wizard of Oz
Airport departure ramp
A struggling public telephone
Heritage Arts & Craftsbelts, wallets, purses
Schools in
Beauty and the beast
The street becomes a river
Tall trees on 3/2 street
Vietnam wet and green
from Khai Silk
A river in southern Vietnam
Morning shadows
Saigon Port
man, woman and child
Table at Mekong Merchant
Vietnamese cuisine
Sunwah Building
-
Wednesday, 03 September 2008
-
Google Chrome Browser. Khi tỉ phú trả thù người tình
Xin thử trình duyệt mới Chrome Browser của Google, đối thủ với Internet Explorer và Mozilla Firefox. Download: Google Chrome Browser

Có bạn hỏi tại sao BIÊN THÙY ít dùng nhạc Việt mới trên blog của mình. BIÊN THÙY xin giải trình đôi dòng như sau (BiênThùy không dám vơ đũa cả nắm mà chỉ nhận xét một bộ phận thôi nha!):
· Biên Thùy nghe nhạc hòa tấu Đông Tây nhiều và thấy có nhiều bản nhạc na ná những giai điệu mà Thùy đã nghe. Ăn cắp từ nhạc nước ngoài hay lấy từ dân ca thì cũng là ăn cắp.
· Các ca sĩ Việt Nam tật nhiều hơn tài, tài thấp bằng ngọn cỏ nhưng tật thì bầy hầy còn hơn cả những tay ráp gangter. Kẻ thì quá cương người thì quá mị khán giả khiến cách diễn trông giả giả thế nào.
· Ca sĩ Việt Nam ngọng và đớt nhiều quá.Đớt như môt cái mốt. Mồm như có một đống lưỡi. Hết Lam Trường đến Kasim Hoàng Vũ. Ngay cả các phát thanh viên và MC bây giờ cũng đớt. Đớt không làm cho giọng nói truyền cảm mà chỉ làm cho người nghe khó chịu.
· Nhạc Việt bây giờ có nhiều bài ò í e quá như đám ma. Không phải về nguồn hay cao cấp hóa âm nhạc mà là câu khách bằng lớp áo về nguồn. Loại nhạc này chắc chắn sẽ không sống lâu vì rất khó thuộc.
· Biên thùy không chịu nổi những câu vè quen thuộc trên sân khấu: “Xin gửi đến quí khán giả lời chào thân thương nhất!” hay “vỗ tay đi các bạn ơi!”.
Nhạc teen không có nghĩa là nhạc bầy hầy, lời ca nhầy nhụa, than thân trách phận, cãi qua cãi lại, nẫu tình đến vàng cả người. Làm thía là hạ giá tuổi teen. Có gì không đúng xin quí bạn bỏ qua. Biên Thùy cám ơn nhìu!

Các Truyện ngắn BIÊNTHÙY (LTS):
- Truyện ngắn thứ 11 của BIÊNTHÙY (LTS): Kẻ đểu cáng đáng yêu
- Truyện ngắn thứ 10 của BIÊNTHÙY (LTS): TRINH NỮ HIỆN HÌNH
- Truyện ngắn thứ 9 của BIÊNTHÙY (LTS): KÝ ỨC MẦU XÁM
- Truyện ngắn thứ 8 của BIÊNTHÙY (LTS): NGÀY THÁNG BUỒN PHIỀN
- Truyện ngắn thứ 7 của BIÊNTHÙY (LTS): MÊ CUNG
- Truyện ngắn thứ 6 của BIÊN THÙY (LTS): CHA VÀ CON GÁI
- Truyện ngắn thứ 5 của BIÊNTHÙY (LTS): MÓN QÙA TẾT LỘN ĐỊA CHỈ
- Truyện ngắn thứ 4 của BIÊNTHÙY (LTS): HAI NGƯỜI MẸ
- Truyện ngắn thứ 3 của BIÊN THÙY (LTS): TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC
- Truyện ngắn thứ 2 của BIÊN THÙY (LTS): GIÓ THOẢNG
- Truyện ngắn thứ 1 của BIÊN THÙY (LTS): CON GIUN

Attention!!
Các entry Yahoo 360 Blog BIÊNTHÙY (LTS)
Các Truyện ngắn BIÊNTHÙY (LTS)
Các Blog BIÊNTHÙY (LTS):, Yahoo Plus , Yahoo 360, Yahoo 360 (2), Opera, Xanga, Myspace, Perfspot, Tagged, Magix, Blogger, Wordpress, Friendster, Livejournal, Imeem, Vox, Mindsay, Ucoz (trên 16 t), Ymail Plus và Multiply
Quà tặng BIÊNTHÙY: Để máy tính an toàn, mượt mà (cập nhật liên tục)
Tham khảo các phần mềm bằng tiếng Việt tại đây (an toàn, phong phú và hợp pháp): Download.com.vnKhi tỉ phú trả thù người tình
Ngày 2.9, tỉ phú địa ốc Ai Cập Hisham Talaat Moustafa (con trai của tỉ phú Talaat Mostafa), thành viên cao cấp đảng Dân chủ Quốc gia (NDP), một trong những người giầu và thế lực nhất Ai cập đã bị bắt tại văn phòng làm việc. Moustafa có chân trong Hội đồng Shura, tức Thượng viện. Theo công tố Abdel Meguid Mahmud thì ông ta đã trả 2 triệu USD cho cựu cảnh sát Ai cập Muhsin Sukkari để giết trả thù ngôi sao nhạc pop Lebanon Suzanne Tamim, 31 tuổi tại Dubai, thuộc Các tiểu vương Ả rập Thống nhất (UAE) ngày 28.7 tại nhà riêng sau khi cô tổ chức xong buổi tiệc vào buổi sáng. Ngoài nhiều vết dao đâm, nạn nhân còn bị băm nát mặt và cắt cổ. Sukkari bị bắt tháng qua và đã thú tội.
Tamim trở nên nổi tiếng sau khi đoạt huy chương vàng cuộc thi tài năng trên TH Studio al-Fann năm 1996. Đẹp và có giọng ca mượt mà pha chất kinh điển, cô hát được cả nhạc pop và nhạc truyền thống Lebanon. Cuộc sống cá nhân phức tạp, Tamim ly hôn với người chồng đầu Ali Muzannar và có lúc thử đóng phim. Quan hệ với người chồng thứ hai, nhà sản xuất âm nhạc Adel Maatouk kiêm ông bầu của cô cũng rắc rối và bí ẩn không kém. Nghe đồn cô phải trốn Lebanon sang Ai Cập để tránh những tranh chấp pháp lý gay gắt phát sinh sau ly hôn với chồng, trong đó Maatouk tố cáo cô các tội biển thủ, lường gạt và phỉ báng. Năm 2007 Tamim bỏ nghề ca hát, rút lui khỏi ánh đèn mầu và âm thầm rời Ai cập sang sống tại quận Jumeira sang trọng của thành phố
Hơn 1 tuần sau khi Tamim bị giết, cảnh sát Dubai đã bắt được một người đàn ông 39 tuổi tại thủ đô Cairo của Ai Cập với sự giúp đỡ của cảnh sát quốc tế Interpol. Cảnh sát trưởng Dubai Mattar al-Mazeina không nêu tên kẻ tình nghi nhưng cho biết y đã giả làm nhân viên địa ốc để tiếp cận ngôi nhà của nạn nhân. Y đã rời UAE 90 phút sau vụ giết người. Cảnh sát bám theo y nhờ những bằng chứng để tại hiện trường. Nghe đồn y chết trong nơi giam giữ nhưng không phải thế, mà y chính là viên cảnh sát được Moustafa thuê ở trên.
Giá cổ phiếu của Talaat Moustafa Group, một trong những tập đoàn kinh doanh lớn nhất Ai cập đã giảm mạnh sau khi có tin đồn ông ta sắp bị bắt. Các công tố Ai Cập đổ lỗ cho báo chí đã gây ra tình trạng này khi đưa tin quá đáng về vụ việc. Theo thông tấn xã Ai Cập, Moustafa đã bị tước quyền miễn tố của nghị sĩ. Ông ta và Sukkari có thể đối mặt với án tử hình nếu bị buộc tội. Báo chí Ai cập đưa tin Tamim đã có quan hệ 3 năm với Moustafa nhưng hai người đã chia tay từ nhiều tháng trước khi cô bị giết.
Album cuối cùng của Tamim do hãng ghi âm danh tiếng Rotana sản xuất có tựa Saken Alby phát hành năm 2002 bán rất chạy ngay trong ngày đầu phát hành. Ca khúc cuối cùng Beirut của cô ghi năm 2006 là để tưởng nhớ cố Thủ tướng bị ám sát của Lebanon Rafik Hariri.
BIÊNTHÙY dịch (3.9)
Monday, 01 September 2008
-
Hai Mata Hari của Bán đảo Triều Tiên. Kylie Minogue.Những l
Nhận xét của Chú Tễu về thi Hoa hậu: Âm thanh rè. Ca sĩ hát đớt (Kasim HV). Những lão già mất nết. Chệch choạc trao giải. Và Thị Nở quyết định trao vương miện cho... Mai Phương Thúy!!!

Hoa hậu 2008


Trần Thị Thuỳ Dung - SBD 087 (Đà Nẵng)Người đẹp đến từ Đà Nẵng năm nay 18 tuổi, cô vừa tốt nghiệp Trường PTTH Quang Trung (Đà Nẵng). Cô được giới nhiếp ảnh đánh giá là gương mặt ngây thơ, đáng yêu và có chiều sâu.
Thùy Dung tự nhìn nhận lợi thế của mình là ở chiều cao vượt bậc, 1,78 m.

Download: See you again-Miley Cyrus.mp3
Download: I should be so lucky-Kylie Minogue.mp3
Download: Love is at first sight .flv
BIÊNTHÙY dịch và giữ bản quyền
(Theo Truth Comes Too Late: The Real Story of 'Seductress Spy' Kim Soo Im, CNN 17.8 và North Korea's Female Spy Caught, Korea Times và Timesonline 28.8)

Mata Hari (Greta Zelle)
Thường đuợc gọi là “Mata Hari của bán đảo Triều Tiên” (Mata Hari là một vũ công Hà Lan bị xử tử vì làm điệp viên cho Đức thời Thế chiến I) và “Vũ khí đáng sợ nhất của Bắc Hàn”, Kim Soo-im còn có biệt danh “Kẻ dùng mỹ nhân kế phản bội nước Mỹ”. Bà bị xử tử hình năm 1950. Gần 60 năm sau, bị khép tội như Kim là Won Jeong-hwa, một điệp viên CHDCND Triều Tiên (Bắc Hàn) đã dùng tình dục như công cụ để thu thập những bí mật từ người tình hờ, một sĩ quan quân đội. Nhưng hai Mata Hari là hai số phận khác nhau
Một vụ án oan trong thế giới do thám

Nhiệm vụ của Kim là moi thông tin bí mật từ người tình, một đại tá Mỹ và trao nó cho một cấp trên tại Bắc Hàn. Gần 60 năm sau, câu chuyện thật chung quanh một trong những phụ nữ nổi tiếng nhất Hàn Quốc (HQ) mới được phô bầy trong mớ hổ lốn những lời nói dối và che đậy. Một sự thật, và môt Kim rất khác vừa được công bố từ hồ sơ giải mật trong Tàng thư Quốc gia Mỹ (US National Archives). Bị xử tử năm 39 tuổi, Kim không phải là “tên do thám quốc tế tàn bạo” như người HQ đã gán ghép cho bà hoặc là con tốt thí trong cái gọi là “Điệp vụ tình dục của Liên Xô", mà bà là nạn nhân của sự chụp mũ tàn nhẫn của chính phủ quân phiệt HQ yếu bóng vía vào thời điểm đó với sự đồng lõa, bao che của người Mỹ. Cuối tháng 6.1950, khi quân Bắc Hàn bao vây thành phố Seoul, Kim bị quân đội HQ xử tử như một điệp viên quốc tế xấu xa. Và từ đó, những việc làm của bà bị bóp méo để tạo cho bà một hình ảnh tồi tệ. Trong thập niên 1950, khi đang ở cao trào chống cộng tại Mỹ, một bộ phim TH nói với người xem Kim là kẻ dùng mỹ nhân kế và là vũ khí nguy hiểm nhất của phía bên kia. Một chương trình TH khác do diễn viên Ronald Reagan (sau này là tổng thống Mỹ) chủ trì so sánh bà với Mata Hari của châu Á. Tạp chí Coronet, dưới một baì viết tiêu đề “Mỹ nhân kế” đã mắng bà là “nữ hoàng phương Đông, tham gia Điệp vụ Tình dục của Liên Xô”.
Dù Kim và tam giác tình yêu của bà đã trở thành quá khứ, và dù những tập hồ sơ vàng ố của quân đội Mỹ có tên “Bí mật” (SECRET) được ngủ yên suốt mùa đông dài của Chiến tranh Lạnh thì sự thật vẫn là sự thật. Bây giờ, hồ sơ mật đã được phô bày, nhưng đã trễ đến nửa thế kỷ để cứu mạng sống của bà. Hồ sơ cuộc điều tra tuyệt mật của người Mỹ trong năm 1950 và các hồ sơ giải mật khác liên quan đã được Tàng thư Quốc gia Mỹ trao cho hãng thông tấn AP. Và chúng đã kể một câu chuyện rất khác về Kim.

Kim Soo Im và John Baird (góc phai, sau)
Ví dụ, đại tá Mỹ John E. Baird là người không có quyền tiếp cận với những thông tin nhạy cảm. Kim cũng không có bí mật nào để trao cho Bắc Hàn. Chính người yêu của bà – công dân HQ Lee Gang-kook, sau đó bị Bắc Hàn xử tử, mới có thể là điệp viên CIA Mỹ. Vụ án gián điệp này, khi sâu chuỗi lại các sự kiện với nhau, người ta có thể thấy ngay đây là một màn dàn dựng và chụp mũ đáng hổ thẹn. Viên đại tá không thể bảo vệ người tình, mà, theo hồ sơ, đã rời khỏi HQ để tránh bị rắc rối thêm, bỏ mặc cho Kim bị cảnh sát HQ tra tấn, buộc phải thú nhận những việc mình không bao giờ làm. Các sử gia bây giờ tin rằng chế độ quân phiệt ở Seoul đã bí mật xử tử ít nhất là 100.000 người cánh tả hoặc có cảm tình với cánh tả trong năm 1950. Nhưng cái chết của Kim vì sự phản bội của một người Mỹ là câu chuyện được nhắc đến nhiều nhất đến tận bây giờ.
Đi tìm công lý cho mẹ
Kim Soo-imWonil Kim, con trai của Kim đã tiến hành việc minh oan những bí ẩn về mẹ mình, “một phụ nữ có khát vọng sống, và một người đàn bà mạnh mẽ, là nạn nhân của vòng xoáy lịch sử khắc nghiệt đã dìm bà chết đuối” –anh nói. Hiện là giáo sư thần học tại Đại học LaSierra, CaliforniaSeoul. Cho có kế hoạch làm một bộ phim về Kim. “Ngài đại tá đã phản bội bà ấy - Cho nói về Baird – Ông ta có thể làm chứng, nhưng lại chọn phương cách trở về Mỹ với gia đình”. Cả nhà thần học 59 tuổi ăn nói nhẹ nhàng lẫn nhà làm phim kỳ cựu 63 tuổi đều muốn lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời Kim. Muốn hiều xã hội Triều Tiên vào thời điểm này, người ta phải hiểu rõ thế hệ người trẻ Triều Tiên có học vào hai thập niên 1930, 1940 muốn tái tạo lại quốc gia phong kiến theo mô hình cánh tả để tống khứ những gì ách đô hộ Nhật Bản để lại. Nhưng Trung tướng Mỹ John R. Hodge, người được giao trọng trách cai trị HQ khi Thế chiến II kết thúc, thề sẽ tiêu diệt những ý tưởng thiên tả như vậy. Wonil là người đầu tiên khám phá ra các văn kiện giải mật trên. Hiện ông đã có một đồng minh, Cho Myung-hwa, đạo diễn phim ở Seoul. Cho có kế hoạch làm một bộ phim về Kim. “Ngài đại tá đã phản bội bà ấy - Cho nói về Baird – Ông ta có thể làm chứng, nhưng lại chọn phương cách trở về Mỹ với gia đình”. Cả nhà thần học 59 tuổi ăn nói nhẹ nhàng lẫn nhà làm phim kỳ cựu 63 tuổi đều muốn lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời Kim. Muốn hiều xã hội Triều Tiên vào thời điểm này, người ta phải hiểu rõ thế hệ người trẻ Triều Tiên có học vào hai thập niên 1930, 1940 muốn tái tạo lại quốc gia phong kiến theo mô hình cánh tả để tống khứ những gì ách đô hộ Nhật Bản để lại. Nhưng Trung tướng Mỹ John R. Hodge, người được giao trọng trách cai trị HQ khi Thế chiến II kết thúc, thề sẽ tiêu diệt những ý tưởng thiên tả như vậy.
Wonil Kim
Kim Soo-im, sinh năm 1911 thuộc số thanh niên được học hành tốt. Mồ côi mẹ, bà vào học trường dòng tại Mỹ và tốt nghiệp Đại học nữ nổi tiêng Ewha ở Seoul. Năm 1036, trong khi là một nữ công chức, bà được một tạp chí ở Seoul tuyên dương như đại diện cho thế hệ mới có bằng cấp cao. Thông minh và luôn bám sát thời trang, có nhiều bạn bè chính trị gia và giầu có, bà gặp Lee Gang-kook, một người lớn tuổi hơn bà, đã có vợ, được giáo dục tại Đức và là trí thức tham gia phong trào cánh tả ở Seoul. Bà trở thành người tình của Lee và ông nhanh chóng chiếm được vị trí quan trọng trong chính giới sau khi Nhật đầu hàng. Nhưng trong vòng 1 năm Mỹ chiếm đóng HQ, đối mặt với việc bị bắt vì được xem là nhân vật nguy hiểm cho an ninh quốc gia, Lee phải đào thoát sang Bắc Hàn. Tiếng Anh thông thạo của Kim đã đưa bà lọt vào mắt xanh của người Mỹ. Bà được Baird, một cảnh sát trưởng Mỹ 56 tuổi sinh ở Ai Len tuyển làm trợ lý. Trong hồ sơ mật, các nhân chứng Mỹ và HQ cho biết Baird đã cung cấp chỗ ở cho bà và thường sống qua đêm với bà ở đây. “Bà ấy có một đứa con với đại tá Baird - Nancy Kim, bạn của Kim khai với các điều tra viên Mỹ - Tất cả chúng tôi đều biết ông ấy ngủ tại ngôi nhà này nhiều lần và đứa trẻ trông rất giống với cha nó”. Khi lực lượng chiếm đóng Mỹ rút đi năm 1949, chuyển sang vai trò cố vấn, Baird trở thành cố vấn cho cảnh sát quốc gia HQ. Người vợ Mỹ của ông sang HQ sống với ông. Cuối cùng, ngày 1.3.1950, Kim, không còn được người Mỹ sử dụng, đã bị ảnh sát HQ bắt cùng với hàng ngàn người cánh tả khác trong chiến dịch bố ráp qui mô của tổng thống Syngman Rhee. “Đây là một cuộc săn phù thủy – sử gia Jung Byung-joon, người nghiên cứu về vụ án này nói – Cảnh sát và các công tố HQ ghét Kim vì bà là người tình của Lee Gang-kook, và sau đó là người tình của đại tá Baird nên không ai có thể chạm vào bà. Nay bà mất điểm tựa, họ mới ra tay”.
Những câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ

Ngày 14.6. 1950, 9 ngày sau khi Baird rời khỏi HQ bằng tầu, Kim phải ra trước toà án binh 45 thẩm phán của HQ với danh sách dài các tội ác bị cáo buộc, trong đó có cả việc lấy một số xe của viên đại tá để cho thuê hay bán cho những người bạn cộng sản. Ngoài ra, họ cũng buộc bà tội dùng xe jeep Mỹ đưa Lee Gang-kook đến biên giới phía bắc năm 1946 để đào thoát sang Bắc Hàn. Nhưng tội nặng nhất của bà là moi thông tin về kế hoạch rút quân tuyệt mật của Mỹ năm 1949 để trao cho cấp trên tại Bắc Hàn. Như những gì luật sư do toà chỉ định của Kim ghi lại, chính phủ HQ không trưng ra được tài liệu hay chứng cứ gì để hậu thuẫn cho các cáo buộc này. Nhưng trong ngày thứ ba của phiên toà, theo hồ sơ mật của Mỹ, Kim đã thú tội và nhận mức án tử hình. Tuy nhiên, vài tuần sau khi bà bị xử tử, bên kia Thái Bình Dương, các điều tra quân sự Mỹ sau khi xem xét vai trò của Baird và nghe các lời khai có tuyên thệ của các quân nhân Mỹ biết vụ việc, họ khẳng định các tội trạng của Kim là do chính quyền HQ dựng đứng lên. Từng điểm một bị bác bỏ, trong đó có cả việc Kim dùng xe jeep, xe tải, điện đàm bất hợp pháp cho hoạt động gián điệp. Baird phủ nhận đã từng giao cho Kim những thứ này. Văn phòng tổng thanh tra quân đội Mỹ kết luận là các chứng cứ không có sức thuyết phục để kết tội Kim. Xét về khía cạnh do thám, tướng Hodge khẳng định, Baird không được phép tiếp cận với các hồ sơ mật về việc rút quân nên không thể giao nó cho người khác. Ngoài ra, lịch trình rút quân đã được tờ báo quân đội Stars and Stripes đưa tin công khai, ai cũng có thể xem được nên không thể nói là mật. Các nhà điều tra kết luận, Kim chỉ phạm một cái tội là lợi dụng Baird, nhưng lợi dụng đến đâu thì không biết vì bà đã chết. Đại tá William H.S. Wright, cầm đầu nhóm cố vấn Mỹ tại HQ đã chứngminh rằng, những lời thú tội của Kim là kết qủa của các màn tra tấn dã man như nhấn nước, dùng ván nước (waterboarding) và nhiều trò đau đớn khác.
Trong
một bộ phim tài liệu TH chiếu trên kênh Seoul TV năm 2005, nhà tuyên
truyền lão luyện của chính phủ HQ Oh Jae-ho tiết lộ là một sõ quan cảnh
sát đã nói với ông là bị cáo được mang ra tòa để thú tội chứ không phải
để biện hộ. Wonil Kim tin rằng mẹ của anh thú tội vì nếu không bà sẽ
được đưa ngay từ toà về phòng tra tấn. Người đàn ông mồ côi này được
một giám quản nhà thờ và vợ ông, một y tá tại bệnh viện nơi Kim chào
đời, chăm sóc sau khi mẹ chết. Năm 1970, gia đình này di dân sang Mỹ,
nơi Wonil Kim lấy bằng Ph.D. về nghiên cứu Cựu ước (Old Testament). Khi
còn bé anh đã được kể về mẹ mình, và sau đó những người bạn của bà nói
về người cha mà anh giống ông như đúc. Nhưng di sản đau thương này
không bao giờ hết ám ảnh anh. Chẳng bao lâu trước khi Baird mất năm
1980, thọ 90 tuổi, Wonil tìm ra viên đại tá tại một ngôi nhà dưỡng lão
ở bang Rhode Island, Mỹ. “Baird phủ nhận người con bất hợp pháp và bảo
một người tên là Smith mới là cha tôi” - Wonil Kim kể lại. Nhưng sau
khi Baird chết, gia đình của ông chấp nhận Baird với đôi tay mở rộng.
Mata Hari
Hiện những câu hỏi quan trọng vẫn chưa được trả lời trong hồ sơ giải mật, Ví dụ như về các bí ẩn liên quan đến Lee Gang-kook. Một bản lý lịch do tình báo quân đội Mỹ thực hiện năm 1956 cho thấy Lee được CIA tuyển mộ. Trên thực tế, Bắc Hàn đã xử tử Lee như điệp viên của Mỹ sau khi chiến tranh Triều Tiên kết thúc năm 1953 với thoả thuận đình chiến. Sử gia Jung, người đã phát hiện ra bản lý lịch giải mật của Lee tại Tàng thư Quốc gia ở College Park, Maryland cùng các sử gia khác vẫn tin là lãnh tụ Bắc Hàn Kim Il Sung đã xử tử Lee và những người cánh tả khác xuất thân từ phía nam bán đảo để loại trừ các hiểm họa tiềm ẩn. Wonil Kim cũng ngờ rằng mẹ anh đã dùng xe quân sự Mỹ giúp Lee đào thoát qua Bắc Hàn năm 1946, lúc hoạt động tình báo vẫn còn dễ dàng qua đường ranh chia cắt vĩ tuyến 38. Tuy nhiên, Lee có còn duy trì mối liên lạc với người Mỹ hay không thì không ai rõ. Tháng 6.2008, cuộc chinh phục sự thật của Wonil dẫn anh đến một luật sư Seoul 88 tuổi, một trong 5 thẩm phán quân sự từng kết án tử mẹ anh. Sau khi gặp con của cựu tử tù, Kim Tae-chung đã bảo vệ phán quyết khi trả lời hãng tin AP, nhưng cho biết ông đã nói thẳng với Wonil là dưới con mắt ông, Kim không phải người xấu. “Vậy bà ấy có bị tra tấn không” – phóng viên AP hỏi. “Tất cả những gì tôi biết đều tại phiên toà” – người lính già trả lời.
Và một vụ Mata Hari thứ thiệt
Won Jeong Hwa
Vụ Mata Hari mới nhất là vụ bà Won Jeong-hwa, một điệp viên Bắc Hàn đã dùng tình dục như công cụ để thu thập những bí mật từ người tình hờ, một sĩ quan quân đội. Won đã trao những thông tin mật về những căn cứ quân sự quan yếu, danh sách những kẻ phản bội Bắc Hàn và thông tin cá nhân về một sĩ quan quân sự HQ. Người phụ nữ 34 tuổi này còn được giao ám sát các nhân viên tình báo HQ bằng những cây kim tẩm thuốc độc được cấp trên trao. Thoạt đầu Won trốn khỏi Bắc Hàn sau khi ăn trộm nhiều tấn kẽm, một tội trạng thuộc loại tử hình. Năm 1998, bà lại trở về Bắc Hàn thông qua môi giới sau nhiều năm trốn tránh tại đông bắc Trung Quốc (TQ) và đồng ý làm việc cho Cơ quan Anh ninh Quốc gia Bắc Hàn. Nhiệm vụ chính của bà tại địa bàn TQ là truy tìm những kẻ phản bội. Bà đã bắt và đưa khoảng 100 đối tượng này về Bắc Hàn.Sau đó giả là ngưòi Hoa gốc Triều Tiên, Won cưới một công nhân nhà máy tại HQ trước khi chuyển về HQ sống từ năm 2001. Bà và chồng ly hôn không lâu sau khi vừa đến HQ. Tự khai báo là người phản bội Bắc Hàn bà được mời làm diễn giảng tại các trường quân sự khắp nước. Theo hồ sơ điều tra, Won có quan hệ tình cảm với 3 hay 4 sĩ quan quân đội HQ và thậm chí sống chung một căn hộ với sĩ quan Hwang, 27 tuổi, người nghi ngờ tình nhân là do thám nhưng bỏ qua và trao cho bà các thông tin mật. Sứ mệnh chính của Won tại HQ là xác định nơi ở của những kẻ phản bội như cựu thư ký Đảng Lao động Triều Tiên Hwang Jang-yop, phản bội năm 1997 và là nhân vật phàn bội cao cấp nhất. Tuy nhiên, bà không làm được việc này. Đội điều tra phối hợp cảnh sát, công tố, Tình báo Quân đội và Sở Tình báo Quốc gia HQ cũng khẳng định mưu toan đầu độc một số điệp viên HQ cũng thất bại.
Won Jeong HwaNgoài Hwang bị bắt về tội đồng lõa, các công tố còn bắt một người đàn ông tên Kim, 63 tuồi về tội trao những bí mật quân đội Won đã thu được cho Bắc Hàn. Kim là cha dượng và là thân nhân của ông Kim Young-nam trong ban lãnh đạo CHDCND Triều Tiên. Ông đến TQ năm 1999 rồi đến Seoul như một kẻ phản bội Bắc Hàn theo đường Campuchia. Won là điệp viên đầu tiên của Bắc Hàn bị bắt tại HQ từ năm 2006, và là người thứ 2 bị bắt trong thập niên này. Bà thú nhận được huấn luyện và được cơ quan tình báo Bắc Hàn phân công. Won nhận công tác phí từ Kim, nhưng theo các công tố thì Won thường đến TQ gặp một cơ quan tình báo Bắc Hàn để nhận chỉ thị và khoảng 30.000 bảng Anh công tác phí. Won đã đi TQ 14 lần trong 5 năm qua. Đã có mối quan tâm từ phía HQ về việc Bắc Hàn cài điệp viên trong những kẻ đào tẩu khỏi đất nước nhưng Won là trường hợp đầu tiên bị phát hiện. Hiện Won đang bị tạm giam chờ ngày ra tòa. Bộ quốc phòng HQ cảnh báo các sĩ quan quân đội hãy coi chừng bị rơi vào bẫy mỹ nhân kế điệp viên. Bộ trường quốc phòng Lee Sang-hee lấy làm tiếc và “không thể chấp nhận” được vụ này.

Friday, 29 August 2008
-
Truyện ngắn thứ 11 của BIÊNTHÙY (LTS): Kẻ đểu c
“Đời là một tấn bi kịch lố lăng, người này làm chó với ông, ông làm chó với kẻ khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc” – trích truyện.

“Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn” – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: “Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!”.
“Đồ chó đểu” – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. “Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!”.
Từ khi nhận được mấy cái thư nặc danh này, miệng thì chửi đổng chứ bụng
ông cũng lo lo, canh cánh trong lòng. Đây đích thị không phải là trò
đùa rồi; đùa gì mà dai như đỉa, nhai đi nhai lại có một nội dung, giọng
điệu lại kêu bôm bốp như dọa kẻ gian, bắt chẹt người yếu bóng vía. Chỉ
còn một hy vọng duy nhất, hắn là thằng điên, vô công rỗi nghề nên tống
thư nặc danh, hù thiên hạ .“Chuyện vặt, chẳng hơi sức đâu mà để ý cho cực thân!”. Nói cứng vậy nhưng ông cũng cất kỹ những lá thư vào chỗ kín đáo nhất; để bụng một mình, âm thầm truy xét nét chữ xem có phải của thằng dễ ngươi nào trong cơ quan muốn chơi trò xỏ lá với ông.
Nhiều đêm ông nằm vắt tay lên trán, nghĩ mãi không ra đứa ân oán với mình. Ở cơ quan ông, bọn có chức có quyền, có thể cạnh khoé với ông chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại toàn lũ khiếp nhược, ăn bám. Mấy tay phó giám đốc, trưởng phòng ông coi như con cháu trong nhà. Mà đúng vậy, việc trong cơ quan ông giải quyết như chuyện gia đình, chia đều phân đủ, có trên có dưới; không kể của nổi của chìm, miễn là làm sao dấm dúi mà ăn với nhau, chùi mép cho sạch đừng để ngoài nó biết. Đúng ra thì phần ông cũng nhỉn hơn tí chút; thậm chí có lúc ông ăn hết sạch sành sanh như thằng ăn trộm; nhưng đó chẳng qua là cái công khó nhọc ở cương vị giám đốc; vả lại, của "ăn trộm" là người ta cho, của mấy tay công ty bán hàng nước ngoài “thối” lại, chứ chẳng sơ múi gì đến công qũi nhà nước. Bọn ghanh tị với ông chúng cũng chỉ nói lén, chẳng dám vỗ vào mặt. Bọn ngậm máu phun người thì thời nào, nơi nào cũng có. Nhưng bọn chúng chỉ mạnh miệng sau lưng, chứ trước mặt ông thì khúm na khúm núm. Thấy ông xa cả cây số chúng đã cúi đầu: “Chào thủ trưởng! Dạ thưa anh!”. Ông biết rất rõ đời không thiếu gì bọn chó má, ăn của người nhưng vẫn tìm cách hại người; thưa chú trước mặt nhưng sau lưng gọi bằng thằng, bằng con. Chữ con và thằng trở thành nhân xưng quen thuộc trong những câu chuyện trà dư tửu hậu của những kẻ buôn chuyện. Thằng và con dùng cho đủ mọi hạng người, từ cao nhất cho đến tận đáy xã hội. Nó chính là chữ You trong tiếng Anh.

Đời là một tấn bi hài kịch lố lăng. Người này làm chó với ông, ông làm chó với người khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc. Cúc cung, qụy lụy là kiếp nạn và là thuộc tính của con người. Đố ai không một lần cúc cung, quỵ lụy mà thăng tiến được. Không có nó cuộc đời mất lạc thú để sống, dù là thú đau thương. Vì vậy mà có kẻ đáng gọi là thằng ta vẫn phải gọi là ông, mà có kẻ đáng ông mà do phận nhỏ nên vẫn “phải” là thằng.
Biết cuộc đời là một tấn kịch như vậy mà ông vẫn thích, vẫn đóng rất tròn vai của mình, hệt như một đào kép chính cống, sửa bộ lệ cho đúng từng vai tuồng. Trước kẻ mạnh thì co ro như con cún, chưa đứng đã qùi. Trước người yếu thế thì vênh vênh váo váo như mông vú đàn bà. Trung, quân, chính, nịnh. Ác, hiền, ngu, giảo. Lưng lúc cong lúc thẳng. Mắt lúc trợn lúc khờ. Nói lúc to lúc nhỏ. Từ giọng thổ ông chuyển sang giọng kim trên điện thoại là tùy người đối diện. Thậm chí tướng mạo khi gọi điện cũng thay đổi dù kẻ đầu dây bên kia có nhìn thấy ông đâu? Đang “vâng, em hiểu rồi anh ạ!” chuyển sang “ừ, thôi, thế nhá, nhá!” rất dễ dàng. Đang nhũn như con chi chi bỗng hoá cứng như gặp gái, khác nào ảo thuật. Cứ như thế ông đi gần hết cuộc đời, ngoi từ thằng lính trơn, bệ rạc lên vai thống lĩnh. Oai phong lẫm liệt nhưng gốc là gốc vô học, cù đinh cho nên cách cư xử của ông cũng bình dân, kiểu đi chân chữ bát, đầu trọc, quần đùi. Ngôn ngữ là của bọn tứ chiếng giang hồ, càng làm cho thiên hạ né tránh, khiếp sợ.

Ông chỉ thực sự là ông khi ngồi ở nhà, trước bà vợ dữ tướng, hám của, nghe hơi tiền và vàng là nhảy cẫng lên như bị ma ám, quên mất cả tư cách bà giám đốc. Dạo sau này bà nhảy cỡn hơi nhiều vì giá chứng khoán và nhà đất có lúc vút lên đến tận mây xanh. Sống với nhau hàng chục năm trời, vết sẹo nào trên chân của ông bà cũng biết, trò ranh mãnh của chồng bà càng nắm tận răng. Ông không làm sao giếm được bà chuyện gì. May mắn duy nhất ông có được là người đàn bà ấy không thích sống ngoài đường, và thích ăn ngon hơn mặc đẹp. Cho nên ông chỉ cần giả mù sa mưa, chiụ khó đàn độn một chút là tất cả đều tốt đẹp, mặc sức cho ông thả cửa chơi trò Thị Hến, thầy Đề.
Chuyện đời chó má không chịu được. Kẻ đang ngồi trên ngựa cũng có lúc sa cơ bí lối. Kẻ đang hét ra lửa cũng có lúc xụi lơ manh giáp. Cũng chỉ tại bọn khốn nạn ganh ghét. Kém tài nhưng to mồm. Tiêu chuẩn ít mà muốn no lâu. Ông đang ở trong trường hợp này. Phải chi gươm của ông bị cùn, kiếm gẫy. Đàng này vẫn còn trên ngựa mà đã bị chơi khăm. Thế mới chó! Đánh đấm công khai thì ông chưa bao giờ thua. Đập cho dập đầu đối thủ hoặc làm cho vấy cứt cả hai. Thiếu gì cách. Nhưng bây giờ phải đánh đấm với thằng nặc danh , giấu mặt ông lại đành đầu hàng, trói tay. Hỏi ông không phát điên lên sao được!
Ông ăn mãi mới xong bữa cơm trưa. Cô cấp dưỡng vừa dọn dẹp vừa nen nét nhìn ông sợ bị mắng. Cô ta có một ưu điểm là không hế lầm lẫn khi quan sát mặt chủ, và phản ứng bao giờ cũng thích đáng. Ông đang ngồi xỉa răng thì hắn đến. Hắn mặc bộ đồ công nhân xám tro, cơ bắp như một lực sĩ, chưa đầy 30 tuổi. Hắn đứng ngang cửa, quên cả gõ, không vội bước vào, cất giọng đểu cáng:
- Thế nào? Thưa ngài giám đốc?
Ông giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh vỡ cái ly.
- Thế nào là sao? Anh là ai?
Hắn ném cái nón xuống bàn, chẳng đợi ai mời đã ngồi phịch xuống sa lông, thở phào.
- Thì lá thư, những là thư tôi gửi cho ông đó!
Như có một luồng điện giật trong người, ông bật dậy như chiếc lò xo, cái quán tính của một kẻ chỉ quen nghe xu nịnh hơn là mắng mỏ. Hai mắt ông trố ra, không tin được sự thật. Chưa bao giờ mắt ông trố to như thế. Ông có cảm giác như hai con ngươi muốn bung ra khỏi vị trí của nó. Thì ra là hắn.
- À ra mày… Chính mày đã đã bày ra cái trò qủi quái này. Mày có biết tao là ai không. Nhưng mày là thằng chó đểu nào mà dám…
Ông kịp dừng lại, như ông vẫn kịp làm thế mỗi khi trực giác thấy có điều gì không ổn. Từ tấn công ông chuyển sang thủ thế. Hắn tự động rót nước uống, cười khẩy.
- Thì ông là ông giám đốc, còn tôi là người xin ông giám đốc việc làm. Đầy tớ và ông chủ. Rõ như hai cộng hai là bốn mà ông còn hỏi.

Ông cắn chặt môi muốn rướm máu. Thề này thì quá láo xược. Lần đầu tiên ông bị đái thẳng vào mặt. Mà kẻ mạo phạm lại là một thằng nhãi ranh, đáng tuổi cháu con. Ông giứ giứ nắm đấm, trợn trừng mắt:
- Mày cút ra khỏi đây ngay. Đây là cơ quan công quyền, chứ không phải chợ trời. Lần này tao tha. Lần sau tao gọi bảo vệ, gọi nhân viên công lực còng đầu mày, thằng bố láo!
Hắn nuốt trọng ngụm nước, lững thững lấy cái nón, chắp tay vái ông 3 vái, cười lém lỉnh:
-Sư phụ cứ nghĩ lại đi. Sư phụ phải bố trí để tôi làm trưởng phòng B, không thì sư phụ biết tay tôi.
Ông gầm lên. Đôi tay run run đấm vào bàn bôm bốp. Mồ hôi không phải tươm mà là đái ra từ cơ thể ông.
- Biết tay mả mẹ mày, thằng khốn nạn. Tao sẽ cho mày vô tù nếu mày còn tiếp tục cái trò hỗn láo này! Đồ điên. Biến mẹ mày đi!
Hắn vẫn cười sằng sặc, rồi bình thàn bước xuống cầu thang, không quên để lại chiếc phong bì nơi bàn.
Ông thở hào hển định vò nát cái phong bì, nhưng nhác thấy cồm cộm, cưng cứng lại ngồi xuống, hồi hộp mở ra vì tò mò (Tò mò là một điểm yếu nhất của con người và cũng là điểm yếu nhất của ông). Một tấm ảnh chụp ngôi nhà với dàn bông giấy che kín cổng, ông nhíu mày một lát để lục tung ký ức, rồi mặt tái dần đi, hết từ mầu bột nhào chuyển sang mầu bánh bao chiều. Người ông cứ nhẹ tâng tâng, muốn bay lên dù biết rằng bay lên là chết. Lúc này ông cần bấu víu vào một cái gì đó. Phải chi có mụ vợ đẫy đà ở đây, ông sẽ ôm lấy để khóc rưng rức tỉ tê là vì lo “hy sinh đời bố, củng cố đời con” nên ông mới khổ thế này. Ông run run lật sau lưng tấm ảnh, đọc dòng chữ: “Hoặc là ông phải tuyển dụng ngay tên Nguyễn văn X, sinh năm … tại Sài Gòn, địa chỉ…vào phó phòng B, công ty xuất nhập khẩu….Y, hoặc là tôi sẽ gửi cho ông những tấm ảnh khác chụp phía trong ngôi nhà, nơi chiếc giường ông vẫn ngủ…”
Ông vật người ra sau ghế, gần như bất tỉnh.

Dăm hôm sau, ông đích thân gửi cho trưởng phòng A lá thư tay yêu cầu bố trí ngay ông NVX làm phó phòng B thay cho tay phó phòng sắp đứt bóng vì ung thư gan, với lời phê: “Đây là một cán bộ giỏi, có nghiệp vụ và năng lực lãnh đạo, rất thích hợp với phương hướng làm ăn đi lên của công ty”.
BIÊNTHÙY (SàiGòn 28.8)
Monday, 25 August 2008
-
Bế mạc Olmpic Bắc Kinh 2008. Những đội hoạt náo Olympi



Jimmy Page và Leona Lewis



David Beckham

Ông Boris Johnson, Thị trưởng London (Anh) thành phố đăng cai Olympic 2012
Kết qủa:
1 TQ 51 (vàng) 21 (bạc) 28 (đồng) 100
2 Mỹ 36 38 36 110
3 Nga 23 21 28 72
4 Anh 19 13 15 47
5 Đức 16 10 15 41
6 Úc 14 15 17 46
7 Hàn Quốc 13 10 8 31
8 Nhật Bản 9 6 10 25
9 Ý 8 10 10 28
10 Pháp 7 16 17 40
*87 nước có huy chương, Việt Nam xếp thứ 78 với 1 HC bạc









-
Nhạc hội San Jose, USA.Thôi rồi Bống ơi!
Captures the moment of a lifetime. Xin bấm vào đây:
SummerConcert

Hong Nhung

Năm nay, cũng cùng một sân khấu ... cũng cùng một ca sĩ , và cũng một khoảnh khắc trong một tấm hình .... Thế mà Hồng Nhung đã làm mất đi cái "Bống Bống Bang Bang" trong tôi ....

Bàn tay Thanh Thảo ở đâu?

Dan Truong & Thanh Thao
Sunday, 24 August 2008
-
Collections và Các Blog BIÊNTHÙY
Bộ sưu tập nhạc cho tuổi Teen và Nhạc miền Nam ghi âm trước 1975
megotv (Xem phim phụ đề tốc độ nhanh)
Tìm file MP3 Free (ca sĩ hay bài hát) và load về an toàn: goofile
File tự chạy (exe) có nhạc Album trình diễn Ảnh Thế giới tuyệt đẹp tặng các bạn. Download tại đây:
- Blog BIENTHUY Orkut (Vietnamese)
- Blog BIENTHUY fanbox
- Blog BIENTHUY hi5
- Blog BIENTHUY Facebook
- Blog BIENTHUY Friendster (Vietnamese)
- Blog BIENTHUY (LTS) Tagged
- Blog BIENTHUY (LTS) Deviantart
- Blog BIENTHUY (LTS) Pownce
- Blog BIENTHUY (LTS) Xanga
- Blog BIENTHUY (LTS) StumbleUpon
- Blog BIENTHUY (LTS) NetLog (English)
- Blog BIENTHUY (LTS) WriteOpenStory (English)
- Blog BIENTHUY (LTS) Mindsay
- Blog BIENTHUY (LTS) Opera
- Blog BIENTHUY (LTS) Livejournal
- Blog BIENTHUY (LTS) Imeem
- Blog BIENTHUY (LTS) Freewebs
- Blog BIENTHUY Myspace
- Blog BIENTHUY (LTS) Vox (English)
- Blog BIENTHUY Travel Matador
- Blog BIENTHUY (LTS) MyBlogLog
- Blog BIENTHUY (LTS) Space (Windows Live)
- Blog BIENTHUY (LTS) wordpress
- Blog BIENTHUY (LTS) Blogger
- Blog BIENTHUY (LTS) Multiply
- browse entries:
- older »
Videos
Monday, March 31, 2008
Sunday, March 30, 2008
Weblog
Saturday, 06 June 2009
-
Sexy New Vietnamese Cafes. Cà phê sex của người Việt tại M
Sexy New Vietnamese Cafes It's service with a smile, bikini and high heels. Garden Grove (myFOXla.com) - Some Vietnamese coffee houses in Orange County are brewing up something different. No, it's not a new tea or coffee blend. It's the waitresses... who wear a uniform consisting of little more than a bikini with high heels. Cafe Di Vang 2 in Garden Grove is one of a growing number of local Vietnamese coffee houses where the waitresses wear the revealing outfits. According to one waitress there who spoke with FOX 11's Al Naipo in his video report, the place is more like an "Asian Hooters for coffee." Hot beverages and smoothies... that's pretty much all they've got. There's no food, but the the waitresses will take time to sit and chat with the customers. "We talk to you," says one of the waitresses. "(We) ask you how your day going. Care for you as a friend, too." It's all about friendly service and making the customer feel at home... a place where they can watch tv, play cards or a board game, and just hang out. The servers tell us they're ok with wearing very little and also that they rarely get customers who want more than what's on the limited menu. "How they treat the customer is very respectful and nice," says owner, Dan Nguyen. "I don't have any problem at all." By the way, if you're wondering what prices are like at Cafe Di Vang 2, here are a couple of examples... the coffee's $4.50 and the smoothies are $6.00. Not a bad price to pay for the priceless service! More information: Cafe Di Vang 2 14221 Euclid Street Garden Grove CA Xem Video: Xem Video








Thursday, 04 June 2009
Wednesday, 13 May 2009
-
Chùm video tuyệt vời mến tặng các bạn

Xem
Mục Lục Blog BIÊNTHÙY (LTS)
Các Blog BIÊNTHÙY (LTS): Yahoo Plus , Opera, Xanga, Myspace, Perfspot, Tagged, Magix, Blogger, Wordpress, Friendster, Livejournal, Imeem, Vox, Mindsay, Ucoz (trên 16 t), Ymail Plus và Multiply
Xin bấm vào đây (rất thú vị):
Alice, Pan
Baby Loves banjo:
Những video vui và Video chiến tranh Việt Nam:
Mỗi ngày một ảnh nghệ thuật tuyệt vời
Mot ngay Mot anh
Truyện ngắn Lê Mai (đã bị thu hồi):
ChoNoCoDaoDuc
Tập Truyện ngắn Vũ Ngọc Tiến (đã bị thu hồi):
RongDa
Đảo là Tổ quốc:
BienGioiThangHai
VIẾT CHO CON TRAI VỪA CÓ BẰNG LÁI XE Ở MỸ (Blog DR. NIKONIAN)
Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.
Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.
Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.
Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.
Chúc mừng con, con trai ta ạ!
Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!
Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!
Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?
Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!
Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…
Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.
Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.
Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?
Quê hương con đó!
Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.
Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.
Quê hương con đó!
Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.
Quê hương con đó!
Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.
Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!
Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.
Nhớ về, nghe con!
30.4.2009
TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN
(1982)
1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sai Gon như thủ đô của rác
Của xì ke,gái điếm, ,cao bồi
Của tình dục,ăn chơi
“Hiện sinh-buồn nôn-phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các,cũng đĩ điếm giang hồ
các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”
văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh ,ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản
các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn
là thiêu thân ủy mị,yếu hèn
các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương
mang tuổi trẻ Sai Gòn ra trước vành móng ngựa!!!
2.
Tội nghiệp Sài Gòn quá thể
Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý
Có anh thợ điện ra đi không về
Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống mỹ
Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me
Tội nghiệp những người sài gòn đi xa
Đi từ tuổi hai mươi
Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc
Có ai hỏi những hàng dương xanh
Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước
Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc
Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không
Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng
Áo chùng đen đẫm máu
Tội nghiệp những chiến trường văn chương,thi ca ,sách báo
những vị giáo sư trên bục giảng đường
ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc
Sài Gòn của tôi-của chúng ta.
có tiếng cười
và tiếng khóc
3-
Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót
Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi
Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện
Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển
Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình
Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát .hy sinh…
4-
Và khi ấy
Thì chính “các anh”
Những người nhân danh Hà Nội
Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới
Chửi đã đời .
Chửi hả hê
Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh
Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!
Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc
Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt
Những bà mẹ làm ra hạt lúa
Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin
Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm
để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch
Bây giờ
Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”
Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân
Các anh
đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân
đã bờm xờm râu tóc,cũng quần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi,casette .radio…
Bia ôm và gái
Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn & dại”
Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”
Các anh cũng chạy đứt hơi
Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ
Sài Gòn 1982 lẽ nào…
Lại bắt đầu ghẻ lở?
5-
Tội nghiệp em
Tội nghiệp anh
Tội nghiệp chúng ta những người thành phố
Những ai ngổn ngang quá khứ của mình
Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”
Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật
6-
Xin ngả nón chào các ngài
“Quan toà trong sạch”
Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi
Bình thản đổi thay lốt cũ
Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn
Hồn nhiên xanh muôn thưở
để yên cho xương rồng,gai góc
Chân thật nở hoa
Này đây!
Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa
Nơi một góc (chỉ một góc thôi)
Sài Gòn bầy hầy ,ghẻ lở
Bây giờ…
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào” thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Đỗ trung quân (1982)
(*) năm 1995-nhà xuất bản Trình Bày có ý định in bài thơ này với cái tên tác giả “Chung Do Kwan” trong phần” thơ dịch”.sự cân nhắc này là nhã ý của nhà Trình Bày khi biết tác giả thật sự vẫn còn đang sống ở VN.cũng từ đó cái tên Chung Do Kwan ra đời với tinh thần (ngỡ như) hài hước (”phiên âm” từ tên tác giả).nó không liên quan gì đến tay độc tài quân phiệt Chung do kwan trong thập niên 60-70.
Thursday, 04 September 2008
-
Simon Kutcher: SAIGON TODAY.Tên Miền (Domain Name) Con Ông Cháu Cha
-
Các bạn vào trang web Con Ông Cháu Cha (co.cc) https://www.co.cc/để đăng ký các domain name miễn phí dẫn thẳng đến các blog của mình như:
http://www.bienthuy.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360)
http://www.sonletay.co.cc/ (dẫn thằng đến Yahoo Plus)
http://bienthuy-lts.co.cc/ (dẫn thẳng đến Yahoo 360 Ymail)
http://bienthuyvietnam.co.cc/ (dẫn thẳng đến trang web đa năng Imeem)
Lê Loi street at night
A decent sunset during the wet season
The Wizard of Oz
Airport departure ramp
A struggling public telephone
Heritage Arts & Craftsbelts, wallets, purses
Schools in
Beauty and the beast
The street becomes a river
Tall trees on 3/2 street
Vietnam wet and green
from Khai Silk
A river in southern Vietnam
Morning shadows
Saigon Port
man, woman and child
Table at Mekong Merchant
Vietnamese cuisine
Sunwah Building
-
Wednesday, 03 September 2008
-
Google Chrome Browser. Khi tỉ phú trả thù người tình
Xin thử trình duyệt mới Chrome Browser của Google, đối thủ với Internet Explorer và Mozilla Firefox. Download: Google Chrome Browser

Có bạn hỏi tại sao BIÊN THÙY ít dùng nhạc Việt mới trên blog của mình. BIÊN THÙY xin giải trình đôi dòng như sau (BiênThùy không dám vơ đũa cả nắm mà chỉ nhận xét một bộ phận thôi nha!):
· Biên Thùy nghe nhạc hòa tấu Đông Tây nhiều và thấy có nhiều bản nhạc na ná những giai điệu mà Thùy đã nghe. Ăn cắp từ nhạc nước ngoài hay lấy từ dân ca thì cũng là ăn cắp.
· Các ca sĩ Việt Nam tật nhiều hơn tài, tài thấp bằng ngọn cỏ nhưng tật thì bầy hầy còn hơn cả những tay ráp gangter. Kẻ thì quá cương người thì quá mị khán giả khiến cách diễn trông giả giả thế nào.
· Ca sĩ Việt Nam ngọng và đớt nhiều quá.Đớt như môt cái mốt. Mồm như có một đống lưỡi. Hết Lam Trường đến Kasim Hoàng Vũ. Ngay cả các phát thanh viên và MC bây giờ cũng đớt. Đớt không làm cho giọng nói truyền cảm mà chỉ làm cho người nghe khó chịu.
· Nhạc Việt bây giờ có nhiều bài ò í e quá như đám ma. Không phải về nguồn hay cao cấp hóa âm nhạc mà là câu khách bằng lớp áo về nguồn. Loại nhạc này chắc chắn sẽ không sống lâu vì rất khó thuộc.
· Biên thùy không chịu nổi những câu vè quen thuộc trên sân khấu: “Xin gửi đến quí khán giả lời chào thân thương nhất!” hay “vỗ tay đi các bạn ơi!”.
Nhạc teen không có nghĩa là nhạc bầy hầy, lời ca nhầy nhụa, than thân trách phận, cãi qua cãi lại, nẫu tình đến vàng cả người. Làm thía là hạ giá tuổi teen. Có gì không đúng xin quí bạn bỏ qua. Biên Thùy cám ơn nhìu!

Các Truyện ngắn BIÊNTHÙY (LTS):
- Truyện ngắn thứ 11 của BIÊNTHÙY (LTS): Kẻ đểu cáng đáng yêu
- Truyện ngắn thứ 10 của BIÊNTHÙY (LTS): TRINH NỮ HIỆN HÌNH
- Truyện ngắn thứ 9 của BIÊNTHÙY (LTS): KÝ ỨC MẦU XÁM
- Truyện ngắn thứ 8 của BIÊNTHÙY (LTS): NGÀY THÁNG BUỒN PHIỀN
- Truyện ngắn thứ 7 của BIÊNTHÙY (LTS): MÊ CUNG
- Truyện ngắn thứ 6 của BIÊN THÙY (LTS): CHA VÀ CON GÁI
- Truyện ngắn thứ 5 của BIÊNTHÙY (LTS): MÓN QÙA TẾT LỘN ĐỊA CHỈ
- Truyện ngắn thứ 4 của BIÊNTHÙY (LTS): HAI NGƯỜI MẸ
- Truyện ngắn thứ 3 của BIÊN THÙY (LTS): TRÁI TIM NGƯỜI KHÁC
- Truyện ngắn thứ 2 của BIÊN THÙY (LTS): GIÓ THOẢNG
- Truyện ngắn thứ 1 của BIÊN THÙY (LTS): CON GIUN

Attention!!
Các entry Yahoo 360 Blog BIÊNTHÙY (LTS)
Các Truyện ngắn BIÊNTHÙY (LTS)
Các Blog BIÊNTHÙY (LTS):, Yahoo Plus , Yahoo 360, Yahoo 360 (2), Opera, Xanga, Myspace, Perfspot, Tagged, Magix, Blogger, Wordpress, Friendster, Livejournal, Imeem, Vox, Mindsay, Ucoz (trên 16 t), Ymail Plus và Multiply
Quà tặng BIÊNTHÙY: Để máy tính an toàn, mượt mà (cập nhật liên tục)
Tham khảo các phần mềm bằng tiếng Việt tại đây (an toàn, phong phú và hợp pháp): Download.com.vnKhi tỉ phú trả thù người tình
Ngày 2.9, tỉ phú địa ốc Ai Cập Hisham Talaat Moustafa (con trai của tỉ phú Talaat Mostafa), thành viên cao cấp đảng Dân chủ Quốc gia (NDP), một trong những người giầu và thế lực nhất Ai cập đã bị bắt tại văn phòng làm việc. Moustafa có chân trong Hội đồng Shura, tức Thượng viện. Theo công tố Abdel Meguid Mahmud thì ông ta đã trả 2 triệu USD cho cựu cảnh sát Ai cập Muhsin Sukkari để giết trả thù ngôi sao nhạc pop Lebanon Suzanne Tamim, 31 tuổi tại Dubai, thuộc Các tiểu vương Ả rập Thống nhất (UAE) ngày 28.7 tại nhà riêng sau khi cô tổ chức xong buổi tiệc vào buổi sáng. Ngoài nhiều vết dao đâm, nạn nhân còn bị băm nát mặt và cắt cổ. Sukkari bị bắt tháng qua và đã thú tội.
Tamim trở nên nổi tiếng sau khi đoạt huy chương vàng cuộc thi tài năng trên TH Studio al-Fann năm 1996. Đẹp và có giọng ca mượt mà pha chất kinh điển, cô hát được cả nhạc pop và nhạc truyền thống Lebanon. Cuộc sống cá nhân phức tạp, Tamim ly hôn với người chồng đầu Ali Muzannar và có lúc thử đóng phim. Quan hệ với người chồng thứ hai, nhà sản xuất âm nhạc Adel Maatouk kiêm ông bầu của cô cũng rắc rối và bí ẩn không kém. Nghe đồn cô phải trốn Lebanon sang Ai Cập để tránh những tranh chấp pháp lý gay gắt phát sinh sau ly hôn với chồng, trong đó Maatouk tố cáo cô các tội biển thủ, lường gạt và phỉ báng. Năm 2007 Tamim bỏ nghề ca hát, rút lui khỏi ánh đèn mầu và âm thầm rời Ai cập sang sống tại quận Jumeira sang trọng của thành phố
Hơn 1 tuần sau khi Tamim bị giết, cảnh sát Dubai đã bắt được một người đàn ông 39 tuổi tại thủ đô Cairo của Ai Cập với sự giúp đỡ của cảnh sát quốc tế Interpol. Cảnh sát trưởng Dubai Mattar al-Mazeina không nêu tên kẻ tình nghi nhưng cho biết y đã giả làm nhân viên địa ốc để tiếp cận ngôi nhà của nạn nhân. Y đã rời UAE 90 phút sau vụ giết người. Cảnh sát bám theo y nhờ những bằng chứng để tại hiện trường. Nghe đồn y chết trong nơi giam giữ nhưng không phải thế, mà y chính là viên cảnh sát được Moustafa thuê ở trên.
Giá cổ phiếu của Talaat Moustafa Group, một trong những tập đoàn kinh doanh lớn nhất Ai cập đã giảm mạnh sau khi có tin đồn ông ta sắp bị bắt. Các công tố Ai Cập đổ lỗ cho báo chí đã gây ra tình trạng này khi đưa tin quá đáng về vụ việc. Theo thông tấn xã Ai Cập, Moustafa đã bị tước quyền miễn tố của nghị sĩ. Ông ta và Sukkari có thể đối mặt với án tử hình nếu bị buộc tội. Báo chí Ai cập đưa tin Tamim đã có quan hệ 3 năm với Moustafa nhưng hai người đã chia tay từ nhiều tháng trước khi cô bị giết.
Album cuối cùng của Tamim do hãng ghi âm danh tiếng Rotana sản xuất có tựa Saken Alby phát hành năm 2002 bán rất chạy ngay trong ngày đầu phát hành. Ca khúc cuối cùng Beirut của cô ghi năm 2006 là để tưởng nhớ cố Thủ tướng bị ám sát của Lebanon Rafik Hariri.
BIÊNTHÙY dịch (3.9)
- browse entries:
- older »



































































Chatboard (6)